Tin tức hàng ngày

Các bạn thấy sao về bộ ảnh kỷ yếu như trong phim này ?

–           Cháu eứ nói chuyện với mẹ cháu. Nhớ là đến thăm ta!

Cao Thản đáp lại nhiệt tình của ông Chụp ảnh kỷ yếu  bằng một nụ cười rất trẻ con. Sau đó, cô quay lại nói với mẹ:

–           Bác Đào Phang giận mẹ lắm đấy…

–           Con không nói, mẹ cũng hiểu.

–           Bác ấy cậy cục mãi mới xin Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  cho mẹ được làm giáo vụ ở trường Trưng Vương, vậy mà mẹ lại…

–           Chuyên này để khi khác mẹ sẽ nói với con. Bây giờ mẹ muốn hỏi con: mấy hôm vừa rồi con đi

Bãi Cháy với ai? Để làm gì? Tại sao con không xin phép bác Đào Phang?

Cao Thản chợt giãy nảy như đỉa phải vôi. Cô tìm cách lảng tránh câu hỏi của mẹ.

–           Khi khác là lúc nào? – Cô gặng mẹ mà như quát vào mặt mẹ. – Mẹ đã chôn vùi cả tuổi xuân của mẹ ở núi rừng. Mẹ còn Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  định làm hại cả tuổi trẻ của hai chị em con nữa sao? À… thằng Tấn đâu rồi, con có quà từ vùng biển cho nó đây. Đất nước ta có hàng ngàn cây số bờ biển, mà nó thì chưa biết đến biển xanh, đỏ ra sao!

–           Vì tình cảm với bố con mà mẹ lên đây… – Cao Phương cố giữ thái độ chủ động. I Ngày ấy con còn bé lắm.

–           Bây giờ con lớn rồi, mẹ già rồi, phải chuyển về thành phố ở thôi.

–           Còn bố con?

–           Đằng nào thì bố con cũng đã hi sinh – giọng Cao Thản xỉu hẳn đi: – Hàng năm mẹ con mình lên thăm mộ bố vậy.

–           Mẹ cũng đã nghĩ đến điều ấy. Trước hết là vì tương lai của các con.

–           Phải có quan điểm tiên tiến chứ! Quá khứ chỉ là cái bóng…

Post Comment