Tin tức hàng ngày

Ekip Kiên Nguyễn studio đã tạo ra một bộ ảnh kỷ yếu không tưởng trong mưa bão

–           Không sao! Không sao cả! – Người đàn ông cứ vừa nhảy vừa cầm tay Tiết Hạnh đưa đẩy theo nhịp chân mình, miệng thao thao: – Tôi về nước để tìm bạn hàng làm ăn. Chính phủ Việt Nam đã có chính sách mở cửa.

Câu chuyện giữa hai người càng về khuya càng mặn mà hơn. Tiết Hạnh không quan tâm lắm đến kế hoạch làm ăn lâu dài ở Việt Nam của Mari Ân, đến những hoạt động từ thiện của bà con Việt kiều về nước. Chuyện kinh tế Chụp ảnh sản phẩm  thì quả thực cô kém

cỏi, vả lại, ọũng hơi xa lạ và khỏng chụp ảnh món ăn  thiết Ihực với cô lấm. Khi chiếc kim đồng hổ chỉ giờ và kim chỉ phút cùng chập và con số mười hai, Mari Ân khen:

–           Tiết Hạnh nhảy cũng đẹp đấy chứ! – ông cũng thay đổi cách xưng hổ. – Ta cùng uống chút sì rồi nehỉ luôn nhỉ?

Vâng ạ! – Tiết Hạnh đáp nhỏ nhẹ.

Họ ngồi vào bàn nước. Mari Ân gọi luôn sáu lon bia chụp ảnh gia đình  và sáu lon côcacôla cùng với mấy thanh sôcôla ngoại ghi giá hai mươi lăm ngàn một thanh.

–           Ối, nhiều quá! Em không dùng hết đâu! – Tiết Hạnh kêu lên một cách vui vẻ.

–           Không dùng hết thì để em đưa về nhà! À bây giờ em về nhà bằng phương tiện gì nhỉ? Nhà có xa không?

Mari Ân tỏ ra rất sốt sắng khiến Tiết Hạnh không nỡ từ chối và làm khách. Khi cô thú thực rằng hàng ngày vẫn phải dùng chiếc xe đạp xuống khung của mẹ để đi lại thì ông Việt kiều hết sức ái ngại. Ông bảo:

–           Tiết Hạnh cứ quẳng chiếc xe đạp lại đây, em sẽ về bằng ôtô của anh. Ngày mai em sẽ có Dream

để đi! Đã bàng lòng làm bạn thì không được làm phật ý nhau đấy nhé!

Đêm ấy, chiếc ôtô hóng lộn màu đcn của Mari Ân đưa Tiết Hạnh về cái ngõ có căn buồng mười sáu mét vuông mà cồ đã thuê riêng để cách ly bố mẹ trước sự bất bình của mấy nhà hàng xóm phải thức dậy vì ánh đèn pha quá sáng quét vào tận

Post Comment