Tin tức hàng ngày

Những lần chụp kỷ yếu ưng ý nhất tại công viên Yến Sở

–           Nói chuyện với người mình yêu thì đừng có nghiêm nghị quá.

–           À… ra thế! I Sáng bật cười. I ở Matxcơva bon bạn em cứ kê em là “ông cụ non”. Chỉ có anh trai em là thông cảm được với Chụp ảnh kỷ yếu  em thôi.

–           Em cứ nghĩ mọi việc một cách đơn giản – Sáng thú nhận – Em còn sách vở quá!

Sang chợt nhớ ra:

–           Anh quên hỏi em là cô Cao Phương đã Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  chuyển về Hà Nội chưa nhỉ?

I Chị Hạnh nói là cũng sắp rồi.

–           Đó là một người phụ nữ đáng kính trọng! – Anh lẩm bẩm một mình, không nhớ là còn có em trai đang đứng bôn cạnh.

CHƯƠNG MƯỜI BỐN Trích nhật ký của Cao PhươngNgày… tháng…

Tại sao ông Giàng cứ nhìn mình với cặp mắt Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  buồn buồn, khó hiểu, mặc dù ngoài miệng ông vẫn luôn giục mình phải bốc cả nhà về xuôi, càng sớm càng tốt? Ôi thời gian, đời người! Mình đã chuyển cách gọi ông từ “bác” sang “anh” tự lúc nào; chính mình cũng không nhớ, nhưng mình luôn cảm thấy cách xưng hô gần gũi ấy đã làm ông rất vui. Biết giải thích thế nào?

Ngày… tháng…

Một hôm, Tiết Hạnh bảo mình: “Cậu khổng phải làm dâu nôn cậu không thông cảm được với ¡mười khác!”. Nhớ lại ngày mứi quen Trương Văn, khi biết anh ấy đã mất cả cha lẫn mẹ mình bỗng thấy nao nao và mình thương anh ấy thật sự Có thể vì chưa qua thực tế “làm dâu” nôn mình không dám góp ý nhiều với Tiết Hạnh, song mình không thể chấp nhận được việc con dâu cứ đem mẹ chổng ra cơ quan nói xấu một cách công khai! Nào chỉ có thế! Hễ biết người xung quang ai có chuyện gì đó, bất cần là đúng hay sai, hư thực thế nào, nó tung tin ngay, thêm cái

Post Comment